Những bài thơ về Bác Hồ kính yêu, thơ ngắn ca ngợi Bác hay nhất

3.6/5 - (9 bình chọn)

Những bài thơ về Bác Hồ hay và ý nghĩa nhất dành cho học sinh mầm non, tiểu học và tất cả mọi người. Mỗi tác phẩm đều chứa chan tình yêu thương vô hạn, thể hiện sự mong nhớ và biết ơn vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.

Table of Contents

Những bài thơ về Bác Hồ ngắn hay nhất từ nhiều tác giả

Những bài thơ ngắn về Bác Hồ thường rất dễ nhớ, dễ thuộc, đặc biệt là với các bạn nhỏ mầm non, tiểu học.

thơ về bác hồ ngắn
Những bài thơ ngắn về Bác cực cảm động

Khi đọc thơ, bé sẽ hình dung ra vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc cùng những công lao của Người trong việc gìn giữ hòa bình, để bản thân có thể ăn ngon mặc đẹp, đến trường cùng bạn bè.

1/ Bác Ơi – Nguyễn Văn Hòe

Một trăm ba mốt niên kỷ người

Như vừng dương sáng chiếu khắp nơi

Sống trọn một đời vì dân nước

Chết lưu tên tuổi mãi muôn đời

Xin nguyện học tập theo gương Bác

Khắc ghi lời nói quá tuyệt vời

Đọc lập tự do cháu con nhận

Hạnh phúc muôn năm Bác vui cười

2/ Bác Hồ: Một tình yêu bao la – Thân Cao

Bao năm xa cách quê nhà.

Tìm đường cứu nước, bôn ba xứ người.

Ra đi từ tuổi đôi mươi.

Gạch hồng sởi âm, lòng người trời Âu.

Lênh đênh trên một con tàu.

Vượt ngàn sóng gió, biển sâu sứ người.

Gian nan Bác vẫn mỉm cười.

Phương Đông có biết, lòng người hay không.

Tình yêu Tổ Quốc mênh mông.

Trời Tây, Âu, Á, một vòng Bác đi.

Hy sinh cả tuổi xuân thì.

Bôn ba đất khách, cũng vì muôn dân.

Bỏ lại sứ nghệ người thân.

Nước bị áp bức, Bác cần niềm tin.

Gặp chủ nghĩa MAC LÊ NIN.

Về nước đánh đuổi, bù nhìn thực dân.

Tuyển ngôn độc lập ân cần.

Cả nước nao nức, từ gần đến xa.

Việt Nam dân chủ cộng hoà.

Ba Đình lịch sử, cờ hoa tưng bừng.

Toàn dân phấn khởi ăn mừng.

Thành thị biển giới, núi rừng biển xa.

Việt Nam Tổ Quốc Quê nhà.

Tình yêu của Bác, bao la muôn đời.

3/ Bác Hồ bác Giáp – Nguyễn Văn Hòe

Bác Hồ Bác Giáp mãi suy tôn

Muôn năm hậu thế vẫn trường tồn

Ba mươi tháng tư ngày đại thắng

VNCH bị vùi chôn

Đuổi quân xâm lược giành độc lập

Xây dựng Việt Nam hưng thịnh phồn

Non nước cờ hoa lòng người rộn

Bác Hồ Bác Giáp mãi suy tôn

4/ Nhớ ơn Bác – Thiện Tâm

Nếu ai đó truóc lúc làm một việc gì

Cần ngắm ảnh BÁC HỒ thì tui tin chắc rằng

Bạn sẽ thật có ích cho Đảng cho dân

Mênh mông vầng trán Bác

Vầng dương tỏa ngát gương Hồ Chí Minh

Ai? Đầy tớ dân

Chưa thật trung với nước

Ai? đầy tớ dân

Chưa thật hiếu với dân

Ai? Làm dân chưa tin yêu Đảng

Hãy chỉnh chu mình trước hào quang gương sáng Bác Hồ

5/ Nhớ Bác – Nguyễn Xuân Dậu

Ôi Bác Hồ ơi! Xế bóng chiều

Gạt giọt lệ rơi tiễn Bác đi

Danh nhân văn hóa của nhân loại

Thế giới nghiêng mình chào tiễn đưa.

Bác đã đi rồi sao Bác ơi!

Chúng con ghi nhớ công ơn người

Nhớ lời Bác dạy thề non nước

Nước nước non non nhớ lời cha.

Giữ vững giang sơn quyền độc lập

Chúng con xây dựng lại sơn hà

Non sông đất nước luôn bền vững

Đất nước hùng cường sánh năm châu.

6/ Bác Hồ Chí Minh

Bác vẫn ung dung đẹp tuyệt vời

Miệng cười tay vẫy dáng xinh tươi

Như chòm bắc đẩu soi đêm tối

Như ánh bình minh chiếu rạng ngời

Vĩ nhân tìm đường nuôi chí đợi

Vĩ đại cứu nước chẳng hề ngơi

Một trăm ba hai ngày sinh tới

Cháu con nhớ Bác mãi muôn đời

Bài thơ lục bát về Bác Hồ hay nhất

Bài thơ Hồ Chí Minh ca ngợi công lao của bác được sáng tác dưới dạng lục bát vần điệu nhịp nhàng. Đây là các tác phẩm nổi tiếng mà bất cứ người dân Việt Nam nào cũng đều biết.

thơ ngắn về bác hồ
Thơ lục bát về bác dễ đọc dễ nhớ

1/ Giếng nước Bác Hồ – Phan Thị Thanh Nhàn

Làng con nghèo, ở ngoại ô

Một chiều vui được Bác Hồ tới thǎm

Bác xem chỗ ở chỗ ǎn

Đến bên giếng đất, ân cần Bác khuyên:

Làng ta rồi phải sạch hơn

Giữ cho đôi mắt như gương trong ngần

Bác về, gửi gạch tặng dân

Giếng đầu tiên ấy ở sân đình làng

Tròn xoe dưới một tán bàng

Ôi gàu nước mát đầy tràn thương yêu

Lòng Cha chia khắp xóm nghèo

Thẳm sâu mạch nước trong veo giếng này…

Cả làng đau mắt xưa nay

Bác về, như có bàn tay diệu kỳ

Tình thương lòng Bác chở che

Giếng sâu trong vắt bốn bề khơi lên

Bác cho con gái mắt huyền

Cụ già mắt sáng trẻ em mắt tròn

Tin đâu sét đánh làng con

Bác không còn? Bác không còn! Bác ơi!

Cả làng không hẹn không mời

Bước chân tụ lại một nơi – giếng đình

Cúi đầu, tay nắm vòng quanh

Đỏ hoe bờ giếng ân tình, Bác ơi!

Giếng đầy còn có khi vơi

Lòng dân nhớ Bác chẳng nguôi bao giờ.

2/ Quê Bác – Nguyễn Trọng Oánh

Thuyền xuôi xuôi mãi dòng sông

Dòng sông quê Bác nước trong đôi bờ

Xôn xao sóng đục con đò

Đã nghe âm ấm câu hò Nghệ An:

“Quê ta ngọt mía Nam Đàn

“Ngon khoai chợ Rộ, thơm cam Xã Đoài…”

Đường sang quê Bác đây rồi

Con nông giang nhỏ chạy dài đầu thôn

Nhà xưa Bác ở vẫn còn

Mái tranh nho nhỏ, nếp vườn thân yêu

Bác ơi, nhà Bác cũng nghèo

Quê hương Bác cũng như nhiều quê hương

Chỉ vì Bác rộng tình thương

Cho nên nắng đẹp mười phương tràn về.

Để người cuộn chỉ ngừng xe

Khǎn vuông yếm trắng lên đê giữ làng

Để người tắm nước quê hương

Thấy sông thêm rộng thấy đường thêm xinh

Tôi như chim nhỏ giữa rừng

Bác như nắng đẹp sưởi hồng ban mai

Lời đâu mà nói hết lời

Mái tranh còn mãi dấu Người thân yêu

Ra về bãi mía nhìn theo

Thuyền ai lên Rộ nước triều dâng dâng

Đất vui đất có anh hùng

Ta vui ta sống giữa lòng quê hương.

3/ Thǎm Pác Bó – Xuân Diệu

Nước từ gốc đá chảy tuôn

Suối xanh ngǎn ngắt một nguồn vô biên.

Xuôi xa rồi lại trào lên

Cây thài lài tía mọc bên đá ghềnh.

Một vùng thuần khiết non xanh

Như mang ánh mắt tinh anh Bác Hồ.

Hãy còn bàn đá nhấp nhô

Bác ngồi dịch sử, nghĩ cho muôn đời.

Rau mǎng cháo bẹ dâng Người,

Ngày ra bờ suối, tối thời vào hang.

Nơi đây Bác vạch đường quang

Mở ra sông núi, gồm sang biển trời.

Cải xoong dưới suối đâm tươi

Xuống làng mái ngói điểm vui các nhà.

Thǎm hang trước, nhớ ngày xa

Bác trồng khóm trúc nay đà xanh um.

4/ Bác Hồ nhắc nhở trồng cây – Lưu Quang Thuận

Ai về bóng mát đường trưa

Xoan lên tám thước nhãn vừa tới vai.

Trồng chen lấy ngắn nuôi dài:

Dứa quây với nhãn, chuối cài với xoan.

Vườn ươm mấy luống song hàng

Mới lên trám nhỏ mịn màng lá tơ.

Gặt mùa phơi thóc vừa khô

Lại nghe Bác Hồ nhắc nhở trồng cây.

Bác lo áo ấm cơm đầy

Chăm nom giấy bút cho bầy cháu thơ…

Biển sông lòng Bác bây giờ

Lại chăm đến gỗ làm kho, dựng trường.

Bác lo đến tủ đến giường,

Chuôi dao trước mắt, con đường mai sau.

Bác đi, tóc bạc điểm màu

Ngẩng trông tứ phía – đếm đầu cây xanh.

Bác khuyên gái giỏi trai lành

Chăm sao vàng gốc tươi nhành mỗi cây.

Mai kia đẵn xuống gỗ này

Song song cánh cửa đẹp tày lứa đôi;

Nhà cao cột sánh vai người

Thơm hương thớ gỗ tạc lời Bác khuyên.

5/ Về Tỉn Keo, nhớ Bác – Trần Văn Lợi

Hành hương về lại Tỉn Keo

Ngược đường lịch sử bước theo chân Người

Rừng xanh cây lá reo cười

Hoa râm bụt nở đỏ tươi đón chào…

Còn đây lối giao thông hào

Căn hầm bí mật thuở nào chở che

Mé đồi cây bưởi xum xuê

Lán vầu lộng gió đèo De bốn mùa.

Nơi Người làm việc sớm trưa

Cùng Trung ương vạch cơ đồ sáng soi

Bao nhiêu đường lối kịp thời

Bước đường kháng chiến muôn người đợi trông

Nơi đây Bác đã gieo trồng

Cải xoong cùng với những vồng bí xanh

Bản người Dao cắm xung quanh

Lòng dân là bức tường thành chở che…

Trông xa rừng cọ đồi chè

Con đường qua đỉnh đèo De mây vờn

Con đường đi khắp nước non

Có bàn chân lớp cháu con theo Người.

6/ Tháng năm nhớ Bác – Trương văn Điền

Đêm nay ngồn ngộn ánh trăng.

Tháng năm nhớ Bác càng hăng công đồn.

Mỹ thua ngụy cố đường cùng.

Chiến trường Quảng Trị bão bùng lửa thiêu.

Ta quyêt thắng. Địch cố liều.

Sông tràn máu chảy. Đất nhiều thây ma.

Hy sinh giữ nước non nhà.

Có đâu thương tổn hơn là ở đây.

Cuộc đời tính phút tính giây.

Lòng đầy khí phách. Tim đầy yêu thương.

Quên mình nào tiếc máu xương.

Miễn sao tổ quốc vinh quang muôn đời.

Tiếng hô vang vọng đất trời.

Xung phong diệt hết lũ loài sói lang.

Cồn Tiên, Dốc Miếu, khe sanh.

Gio Linh, Cam Lộ xứng danh anh hùng.

Từ trường sơn. Đến Cửa Tùng.

Gió rừng sóng biển cuốn tung bốt đồn.

Hoa Kỳ ép Thiệu Sài Gòn.

Để mất Quảng Trị là con hết đời.

Thiệu cùn kiệt lực tàn hơi.

Ngọn đèn trước gió chơi vơi sắp tàn.

Điều quân kêu viện khắp miền.

Pháo xe, tướng lĩnh nhỡn tiên xung xăng.

Quân ta càng đánh càng hăng.

Địch thua ta thiệt. Phải chăng cũng là.

Một đêm trên đất Đông Hà.

Chúng tôi nhận lệnh tiến ra Chiến hào.

Bất ngờ tia chớp tầng cao.

Người tôi chạng vạng tuôn trào máu tươi.

Bên tai văng vẳng tiếng người

Xa xăm vọng lại. Tỉnh rồi phải không.

Nhắc đến Hồ Chí Minh, không thể không nhắc đến những chùm thơ, bài thơ về quê hương đất nước. Người là hiện thân cho tình yêu Tổ quốc vĩ đại và sẵn sàng hy sinh.

Các bài thơ 4 chữ về Bác ngắn

Các bài thơ về Bác Hồ 4 chữ thể hiện sự biết ơn sâu sắc đến vị lãnh tụ của dân tộc:

thơ về bác hồ
Tổng hợp thơ 4 chữ về Hồ Chí Minh

1/ Bác Hồ của em – Phan Thị Thanh Nhàn

Khi em ra đời

Đã không còn Bác

Chỉ còn tiếng hát

Chỉ còn lời ca

Chỉ còn câu chuyện

Chỉ còn bài thơ

Mà em vẫn thấy Bác sao rất gần

Năm điều Bác dạy mãi còn vang ngân.

2/ Em vẽ Bác Hồ – Thy Ngọc

Em vẽ Bác Hồ

Trên tờ giấy trắng

Em vẽ vầng trán

Trán Bác Hồ cao

Em vẽ tóc râu

Chì vờn nhè nhẹ

Em vẽ Bác bế

Hai cháu hai tay

Cháu Bắc bên này

Cháu Nam bên ấy

Vẽ hết trang giấy

Toàn những thiếu nhi

Theo bước Bác đi

Khăn quàng đỏ thắm

Em vẽ chim trắng

Bay trên trời xanh

Em để dưới tranh:

“Đời đời ơn Bác”.

3/ Bài 3

Bác Hồ vĩ đại

Bác Hồ kính yêu

Vì dân vì nước

Trải nhiều gian truân

Ước mong đất nước

Vào xuân rộn ràng

Nở hoa độc lập

Đường hoàng tiến lên

Xứng danh đất việt

Con cháu rồng tiên

Cả đời chẳng được

Ngủ yên giấc nồng

Trái tim rộng mở

Tấm lòng hiếu trung

4/ Bài 4

Bác Hồ soi sáng

Người mang hạnh phúc

Vẻ vang nước nhà

Hòa Bình độc lập

Muôn dân no ấm

Chan hòa yêu thương

Bác đi khắp chốn

Tìm cầu chân lí

Mở đường bình yên

Bác Hồ giải phóng

Đuổi quân xâm lược

Uy quyền thực dân

Đập tan đế quốc

Vẻ vang dân tộc

Mùa xuân Hòa Bình

5/ Bài 5

Người giản dị thay

Người chẳng mảy may

Quan trọng bề ngoài

Với dáng cao cao

Với người thanh thanh

Chòm râu mái tóc

Bạc như Ông Tiên

Nước da màu nâu

Cũng vì xương gió

Vẻ mặt vui tươi

Lòng đầy cương quyết

Giữ vững nước nhà

Khi xa chúng ta

Người vẫn giản dị

Để ta noi theo

Ôi ta nhớ mãi

Tên Người Bác Hồ

6/ Bài 6

Năm châu thế giới

Hòa bình vẻ vang

Đảng theo lời Bác

Mang nhiều vinh quang

Kết tình bè bạn

Huy hoàng bốn phương

Cháu con cố gắng

Dựng xây gìn giữ

Quê hương đẹp giàu

Cháu con đoàn kết

Xây dựng đất nước

Thắm màu phồn vinh

Sánh vai cường quốc

Tương lai giàu đẹp

Văn minh sáng ngời

Cháu con ghi nhớ

Ơn người lãnh tụ

Tuyệt vời non sông

Cháu con ghi nhớ

Bác Hồ sống mãi

Non sông muôn đời.

Thơ về Bác Hồ cho trẻ mầm non

Những bài thơ hay về Bác Hồ dành cho trẻ mầm non mà dù trường nào, lớp nào cũng đều được học. Bạn có thể tìm hiểu để dạy thêm cho trẻ khi ở nhà, giúp bé hình dung ra chân dung và những hy sinh của Bác cho nền độc lập nước nhà:

thơ hồ chí minh
Bác Hồ là người yêu thương và quan tâm đến mầm non đất nước

1/ Thư Trung thu năm 1952 – Chủ tịch Hồ Chí Minh

Ai yêu các nhi đồng

Bằng Bác Hồ Chí Minh?

Tính các cháu ngoan ngoãn,

Mặt các cháu xinh xinh,

Mong các cháu cố gắng,

Thi đua học và hành.

Tuổi nhỏ làm việc nhỏ,

Tùy theo sức của mình:

Để tham gia kháng chiến,

Để gìn giữ hòa bình.

Các cháu hãy xứng đáng:

Cháu Bác Hồ Chí Minh!

2/ Hoa quanh lăng Bác – Nguyễn Bao

Hoa ban xòe cánh trắng

Lan tươi màu nắng vàng

Cánh hồng khoe nụ trắng

Bay làn hương dịu dàng

Mùa đông đẹp hoa mai

Cúc mùa thu thơm mát

Xuân tươi sắc hoa đào

Hè về sen tỏa ngát

Như bao người đứng gác

Thay phiên nhau đêm ngày

Hoa nở quanh Lăng Bác

Suốt bốn mùa hương bay.

3/ Cháu nhớ Bác Hồ – Thanh Hải

Đêm nay bên bến Ô Lâu

Cháu ngồi cháu nhớ chòm râu Bác Hồ

Nhớ hình Bác giữa bóng cờ

Hồng hào đôi má, bạc phơ mái đầu

Mắt hiền sáng tựa vì sao

Bác nhìn đến tận Cà Mau cuối trời

Nhớ khi trăng sáng đầy trời

Trung thu Bác gửi những lời vào thăm

Đêm đêm cháu những bâng khuâng

Giở xem ảnh Bác cất thầm bấy lâu

Nhìn mắt sáng, nhìn chòm râu

Nhìn vầng trán rộng, nhìn đầu bạc phơ

Càng nhìn càng lại ngẩn ngơ

Ôm hôn ảnh Bác mà ngờ Bác hôn.

4/ Hai chị em

Bà Thanh ra thǎm Bác Hồ tại Bắc Bộ Phủ.

Chị đến thǎm em là Chủ Tịch

Cho em thân thiết một bu gà.

Chị em bǎm bốn nǎm xa cách

Chuyện nước, tình quê: “Chị đó a?”

5/ Như có Bác hồ – Phạm Tuyên

Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng
Lời Bác nay đã thành chiến thắng huy hoàng
30 năm đấu tranh giành toàn vẹn non sông
30 năm dân chủ cộng hòa kháng chiến đã thành công.

Việt Nam Hồ Chí Minh
Việt Nam Hồ Chí Minh
Việt Nam Hồ Chí Minh
Việt Nam Hồ Chí Minh.

Bài thơ về Bác Hồ lớp 2 và tiểu học

Các câu thơ về Bác Hồ dành cho học sinh lớp 2, tiểu học sẽ bồi dưỡng tinh thần yêu nước. Đây cũng là một cách giáo dục để trẻ có thể noi theo tấm gương đạo đức Hồ Chí minh:

thơ về bác
Gieo lòng yêu nước cho thiếu niên nhi đồng qua các vần thơ về bác

1/ Ảnh Bác – Trần Đăng Khoa

Nhà em treo ảnh Bác Hồ

Bên trên là một lá cờ đỏ tươi

Ngày ngày Bác mỉm miệng cười

Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà.

Ngoài sân có mấy con gà

Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi

Em nghe như Bác dạy lời

Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa

Trồng rau, quét bếp, đuổi gà

Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồi.

2/ Bác thăm nhà cháu – Thái Hòa

Hôm nào Bác đến thăm nhà

Cháu vui, vui cả lá hoa ngoài vườn

Bác xoa đầu cháu Bác hôn

Bác thương em cháu xúc cơm vụng về.

Bác ngồi ngay ở bên hè

Bón cho em cháu những thìa cơm ngon.

Bé em mắt sáng xoe tròn

Vươn mình tay nhẹ xoa chòm râu thưa

Bác cười Bác nói hiền hòa

Nâng bàn tay nhỏ nõn nà búp tơ.

Bác về cháu đứng ngẩn ngơ

Má thơm nhắc mãi Bác Hồ vừa hôn.

3/ Bác Hồ – Người cho em tất cả – Hoàng Long, Hoàng Lân

Cho ánh nắng ban mai,

Là những sớm bình minh

Cho những đêm trăng đẹp,

Là chị Hằng tươi xinh

Cây cho trái và cho hoa

Sông cho tôm và cho cá

Đồng ruộng cho bông lúa

Chim tặng lời reo ca

Anh bộ đội đến nhà,

Cho em lòng dũng cảm.

Cô giáo cho bài giảng,

Yêu xóm làng thiết tha.

Cùng em vượt đường xa xôi,

Là chiếc khăn quàng thắm tươi.

Cho em tất cả

Người mang cho em cuộc đời mới…

Tươi sáng đầy ước mơ.

Người cho em tất cả:

Là Bác Hồ Chí Minh.

4/ Kêu gọi thiếu nhi – Chủ tịch Hồ Chí Minh

Trẻ em như búp trên cành

Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan

Chẳng may vận nước gian nan

Trẻ em cũng phải lầm than cực lòng

Học hành, giáo dục đã thông

Nhà nghèo lại phải làm công cày bừa…

Sức còn yếu, tuổi còn thơ,

Mà đã khó nhọc cũng như người già!

Có khi lìa mẹ, lìa cha,

Đi ăn ở với người ta bên ngoài.

Vì ai mà đến thế này?

Vì giặc Nhật với giặc Tây bạo tàn!

Khiến ta nước mất, nhà tan,

Trẻ em cũng phải cơ hàn xót xa.

Vậy nên con trẻ nước ta

Phải đoàn kết lại để mà đấu tranh!

Kẻ lớn cứu quốc đã đành,

Trẻ em cũng phải ra dành một vai.

Bao giờ đánh đuổi Nhật, Tây,

Trẻ em ta sẽ là bầy con cưng.

5/ Trẻ chăn trâu – Chủ tịch Hồ Chí Minh

Trên đồi cỏ mọc xanh xanh,

Một đàn cò đậu ngoài ghềnh xa xa,

Trâu bò lũ bảy, lũ ba,

Ven đồi chen chúc bụi già, cỏ non.

Chăn trâu mấy trẻ con con,

Cùng nhau xướng hát véo von trên gò:

“Vì ai, ta chẳng ấm no?

Vì ai, ta đã phải lo cơ hàn?

Vì ai, cha mẹ nghèo nàn?

Vì ai, nhà cửa, giang san tan tành?

Vì ai, ngăn cấm học hành?

Vì ai, ta phải chịu vành dốt ngây?

– Ấy là vì Nhật, vì Tây

Ra tay vơ vét, đoạ đày chúng ta;

Làm ta tan cửa, nát nhà,

Trẻ con vất vả, người già đắng cay.

– Cùng nhau đánh đuổi Nhật, Tây.

Anh em ta mới có ngày vinh hoa.

“Nhi đồng cứu quốc” Hội ta,

Ấy là lực lượng, ấy là cứu sinh.

Ấy là bộ phận Việt Minh,

Dân mình khắc cứu dân mình mới xong”.

Ai nghe mà chẳng động lòng,

Khá thương con trẻ mục đồng Việt Nam.

6/ Chú ở bên Bác Hồ – Dương Huy

Chú Nga đi bộ đội

Sau lâu quá là lâu!

Nhớ chú, Nga thường nhắc:

– Chú bây giờ ở đâu?

Chú ở đâu, ở đâu?

Trường Sơn dài dằng dặc?

Trường Sa đảo nổi, chìm?

Hay Kon Tum, Đắc Lắc?

Mẹ đỏ hoe đôi mắt

Ba ngước lên bàn thờ:

– Đất nước không còn giặc

Chú ở bên Bác Hồ!

7/ Đêm nay Bác không ngủ – Minh Huệ

Anh đội viên thức dậy

Thấy trời khuya lắm rồi

Mà sao Bác vẫn ngồi

Đêm nay Bác không ngủ.

Lặng yên bên bếp lửa

Vẻ mặt Bác trầm ngâm

Ngoài trời mưa lâm thâm

Mái lều tranh xơ xác.

Anh đội viên nhìn Bác

Càng nhìn lại càng thương

Người Cha mái tóc bạc

Đốt lửa cho anh nằm.

Rồi Bác đi dém chăn

Từng người từng người một

Sợ cháu mình giật thột

Bác nhón chân nhẹ nhàng.

Anh đội viên mơ màng

Như nằm trong giấc mộng

Bóng Bác cao lồng lộng

Ấm hơn ngọn lửa hồng.

Thổn thức cả nỗi lòng

Thầm thì anh hỏi nhỏ:

– Bác ơi! Bác chưa ngủ?

Bác có lạnh lắm không?

– Chú cứ việc ngủ ngo

Ngày mai đi đánh giặc

Vâng lời anh nhắm mắt

Nhưng bụng vẫn bồn chồn.

Không biết nói gì hơn

Anh nằm lo Bác ốm

Lòng anh cứ bề bộn

Vì Bác vẫn thức hoài.

Chiến dịch hãy còn dài

Rừng lắm dốc lắm ụ

Đêm nay Bác không ngủ

Lấy sức đâu mà đi.

… Lần thứ ba thức dậy

Anh hoảng hốt giật mình

Bác vẫn ngồi đinh ninh

Chòm râu im phăng phắc.

Anh vội vàng nằng nặc:

– Mời Bác ngủ Bác ơi!

Trời sắp sáng mất rồi

Bác ơi! Mời Bác ngủ!

– Chú cứ việc ngủ ngon

Ngày mai đi đánh giặc

Bác thức thì mặc Bác

Bác ngủ không an lòng.

Bác thương đoàn dân công

Đêm nay ngủ ngoài rừng

Rải lá cây làm chiếu

Manh áo phủ làm chăn.

Trời thì mưa lâm thâm

Làm sao cho khỏi ướt!

Càng thương càng nóng ruột

Mong trời sáng mau mau.

Anh đội viên nhìn Bác

Bác nhìn ngọn lửa hồng

Lòng vui sướng mênh mông

Anh thức luôn cùng Bác.

Đêm nay Bác ngồi đó

Đêm nay Bác không ngủ

Vì một lẽ thường tình

Bác là Hồ Chí Minh.

Ngoài những bài thơ về bác, thầy cô và cha mẹ cũng có thể dạy thêm cho trẻ những bài thơ về trường học. Với nội dung đa dạng phong phú, hình ảnh tái hiện đẹp và sinh động, trẻ sẽ thêm yêu thích việc đến trường mỗi ngày.

5+ thơ ca ngợi Bác Hồ của Tố Hữu

Tổng hợp những bài thơ về Bác Hồ hay nhất vẫn không thể diễn tả hết sự kính trọng, thương yêu và biết ơn công lao của Người. Nếu không có bác dẫn đường chỉ lối, cả dân tộc vẫn mãi bước trong vũng lầy tăm tối tìm kiếm tự do, hòa bình.

1/ Bác ơi

Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa

Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…

Chiều nay con chạy về thǎm Bác

Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa!

Con lại lần theo lối sỏi quen

Đến bên thang gác, đứng nhìn lên

Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?

Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!

Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!

Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời

Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội

Rước Bác vào thǎm, thấy Bác cười!

Trái bưởi kia vàng ngọt với ai

Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!

Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm

Quanh mặt hồ in mây trắng bay…

Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi

Nǎm canh bớt nặng nỗi thương đời

Bác ơi, tim Bác mênh mông thế

Ôm cả non sông, mọi kiếp người.

Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau

Nỗi đau dân nước, nỗi nǎm châu

Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ

Cho hôm nay và cho mai sau…

Bác sống như trời đất của ta

Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa

Tự do cho mỗi đời nô lệ

Sữa để em thơ, lụa tặng già

Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà

Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha

Bác nghe từng bước trên tiền tuyến

Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa.

Bác vui như ánh buổi bình minh

Vui mỗi mầm non, trái chín cành

Vui tiếng ca chung hòa bốn biển

Nâng niu tất cả chỉ quên mình.

Bác để tình thương cho chúng con

Một đời thanh bạch, chẳng vàng son

Mong manh áo vải hồn muôn trượng

Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.

Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều

Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu?

Ra đi, Bác dặn: “Còn non nước…”

Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều

Bác đã lên đường theo tổ tiên

Mác – Lênin, thế giới Người hiền

Ánh hào quang đỏ thêm sông núi

Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!

Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn

Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn

Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi

Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.

2/ Thăm cõi Bác xưa

Anh dắt em vào cõi Bác xưa

Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa

Có hồ nước lặng sôi tăm cá

Có bưởi cam thơm, mát bóng dừa.

Có rào râm bụt đỏ hoa quê

Như cổng nhà xưa Bác trở về

Có bốn mùa rau tươi tốt lá

Như những ngày cháo bẹ măng tre…

Nhà gác đơn sơ, một góc vườn

Gỗ thường mộc mạc, chẳng mùi sơn

Giường mây chiếu cói, đơn chăn gối

Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn. …

Ô vẫn còn đây, của các em

Chồng thư mới mở, Bác đang xem

Chắc Người thương lắm lòng con trẻ

Nên để bâng khuâng gió động rèm…

Con cá rô ơi, chớ có buồn

Chiều chiều Bác vẫn gọi rô luôn

Dừa ơi, cứ nở hoa đơm trái

Bác vẫn chăm tay tưới ướt bồn.

Ôi lòng Bác vậy, cứ thương ta

Thương cuộc đời chung, thương cỏ hoa

Chỉ biết quên mình, cho hết thảy

Như dòng sông chảy, nặng phù sa.

3/ Hồ Chí Minh

Hồ Chí Minh

Người lính già

Đã quyết chiến hy sinh

Cho Việt Nam độc lập

Cho thế giới hoà bình!

Người đã sống nǎm mươi nǎm vũ bão

Vì nhân loại

Người quyết dâng xương máu

Vì giang sơn

Người quyết dứt gia đình!

Hồ Chí Minh

Người đã quyết

Mặc phong ba giá tuyết

Mặc gươm súng xiềng gông

Làm tên quân cảm tử đi tiên phong

Đánh trǎm trận, thề trǎm phen quyết thắng!

Bao thất bại dẫu xát lòng cay đắng

Hồn vẫn tươi vui, thơm ngát tình đời

Bước trường chinh dầu mỏi gối khan hơi

Tim gang thép vẫn bừng bừng lửa chiến

Cờ đã phất, phải gương cao quyết tiến! Người xông lên

Và cả đoàn quân, thừa huyết khí thanh niên

Rập bước tiến bên người Cha anh dũng.

Tiếng Người thét

Mau lên gươm lắp súng!

Và cả đoàn quân

Đã bao nhiêu nǎm tháng trải phong trần

Mắt sáng quắc tay xanh loè mã tấu

Vụt ào lên quyết hy sinh chiến đấu

Diệt cường quyền!

Ôi sức mạnh vô biên!

Hồ Chí Minh

Hỡi ngọn đuốc thiêng liêng

Trên đầu ta, ngọn cờ dân tộc

Trǎm thế kỷ trong tên Người: Ái Quốc

Bạn muôn đời của thế giới đau thương!

Chúng tôi đây

Lớp con cháu trên đường

Gươm tuốt vỏ, súng cầm tay, xốc tới

Ngọn cờ đỏ sao vàng bay phấp phới

Nước non Hồng vang dội Tiến quân ca

Hồ Chí Minh

Người trẻ mãi không già!

4/ Sáng tháng Nǎm – Tố Hữu

Vui sao một sáng tháng Nǎm

Đường về Việt Bắc lên thǎm Bác Hồ

Suối dài xanh mướt nương ngô

Bốn phương lồng lộng thủ đô gió ngàn…

Bác kêu con đến bên bàn

Bác ngồi Bác viết nhà sàn đơn sơ

Con bồ câu  trắng ngây thơ

Nó đi tìm thóc quanh bồ công vǎn

Lát rồi, chim nhé, chim ǎn

Bác Hồ còn bận khách vǎn đến nhà

Bàn tay con nắm tay cha

Bàn tay Bác ấm vào da vào lòng.

Bác ngồi đó, lớn mênh mông

Trời xanh biển rộng ruộng đồng nước non…

Bác Hồ, cha của chúng con

Hồn của muôn hồn

Cho con được ôm hôn má Bác

Cho con hôn mái đầu tóc bạc

Hôn chòm râu mát rượi hoà bình!

Ôi cái tên kính yêu Hồ Chí Minh!

Trong sáng lòng anh du kích

Nửa đêm bôn tập diệt đồn

Vững tay người chiến sĩ nông thôn

Bắt sỏi đá phải thành sắn gạo

Anh thợ, má anh vàng thuốc pháp

Cánh tay anh dày sẹo lửa gang

Ôi những em đốt đuốc đến trường làng

Và các chị dân công mòn đêm vận tải!

Các anh chị, các em ơi, có phải

Mỗi khi lòng ta xao xuyến rung rinh

Môi ta thầm kêu Bác: Hồ Chí Minh!

Và mỗi trận, mỗi mùa vui thắng lợi

Ta lớn cao lên, bay bổng diệu kỳ

Trên đường dài, hai cánh đỡ ta đi…

Bác Hồ đó, là lòng ta yên tĩnh

Ôi người cha đôi mắt mẹ hiền sao!

Giọng của Người, không phải sấm trên cao

Thấm từng tiếng, ấm vào lòng mong ước

Con nghe Bác, tưởng nghe lời non nước

Tiếng ngày xưa và cả tiếng mai sau…

Bác Hồ đó, chiếc áo nâu giản dị

Màu quê hương bền bỉ đậm đà

Ta bên Người, Người tỏa sáng trong ta

Ta bỗng lớn ở bên Người một chút…

Bác Hồ đó, ung dung châm lửa hút

Trán mênh mông, thanh thản một vùng trời.

Không gì vui bằng mắt Bác Hồ cười

Quên tuổi già, tươi mãi tuổi đôi mươi!

Người rực rỡ một mặt trời cách mạng

Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng

Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người.

Hồ Chí Minh

Người ở khắp nơi nơi

Hồn biển lớn đón muôn lời thủ thỉ

Lắng từng câu, từng ý chưa thành

Người là Cha, là Bác, là Anh

Quả tim lớn lọc trǎm dòng máu nhỏ

Người ngồi đó, với cây chì đỏ

Vạch đường đi, từng bước, từng giờ…

Không gì vinh bằng chiến đấu dưới cờ

Đảng chói lọi Hồ Chí Minh vĩ đại!

Con nhớ hết mỗi lời Người dạy:

Kháng chiến gian nan, kháng chiến trường kỳ

Bác bảo đi, là đi

Bác bảo thắng, là thắng

Việt Nam có Bác Hồ

Thế giới có Xta-lin

Việt Nam phải tự do

Thế giới phải hoà bình!

Chúng con chiến đấu hy sinh

Tấm lòng son sắt, đinh ninh lời thề.

Bắt tay Bác tiễn ra về

Nhớ hoài buổi sáng mùa hè chiến khu…

5/ Cánh chim không mỏi – Tố Hữu

Chiều nay gió lặng. Nắng hanh

Mây hồng trắng nõn, trời xanh. Bác về

Sông Hồng nắng rực bờ đê

Nắng thơm rơm mới, đồng quê gặt mùa.

Bác đi, muôn dặm đường xa

Hôm nay tuyết lạnh, nay vừa nắng lên

Bác về, tóc có bạc thêm?

Năm canh, bốn biển, có đêm nghĩ nhiều?

Hỡi Người, tim những thương yêu

Cánh chim không mỏi, sớm chiều vẫn bay

Chim bay tung cánh chim bay

Ba mươi sáu triệu chim bầy gọi nhau!

Chim kêu ríu rít trên đầu

Mùa cam đương ngọt địa cầu của ta

Giá sương đương hẹn mùa hoa

Nắng xuân từ Mạc-tư-khoa đã về.

Sông hồng nắng rực bờ đê

Nắng thơm rơm mới, đồng quê gặt mùa

Hoa ơi, con gái của cha

Cha nâng con nhé, làm hoa mừng Người.

Bác về, vui đó, con ơi!

Bác hôn các cháu, Bác cười với dân

Ngày vui, vui những hai lần:

Bác về, mang cả mùa xuân lại nhà.

4+ bài Thơ về bác của Chế Lan Viên

Những tác phẩm của Chế Lan Viên để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Với cảm xúc dâng tràn, từng vần thơ nhẹ nhàng thấm đẫm tình cảm dành cho vị lãnh tụ:

1/ Lộc của đời – Chế Lan Viên

Bạc phơ râu tóc của Người như một tiên ông

Người sinh ra là để ở một khu rừng

Cái xứ thiên nhiên không tên, thời gian không tuổi

Câu cá bên khe, làm thơ bên suối

Làm những bài thơ mở đầu bằng sắc núi

Xanh xanh.

Chính vì ta mà Bác phải lao vào giữa cuộc đấu tranh

Tám mươi năm chẳng nghĩ

Đi giữa xích xiềng đạn bom ầm ĩ

Giữa lý sự chua ngoa, cãi vã tục tằn

Lễ lạt, tiệc tùng và những diễn văn.

Bác đâu thích huân chương. Chỉ thích ngực trần

Áo mở cúc cho gió hè thổi mát

Mặc màu vải, màu mây đạm bạc

Để thoát cái, có thể lẫn vào thiên nhiên một cách bất thần

Nhớ kháng chiến trên ngàn cao Việt Bắc

Thấy cái yên tĩnh trầm tư, ta hiểu Bác

Tâm hồn Người ư, là yên tĩnh những khu rừng.

Ôi, những ngày chủ tịch phủ xanh um

Lộc non về, như trận thắng mùa xuân

Lộc chớm nở làm ta rưng nước mắt

Ta hiểu ra rồi. Người trồng cây cho Tổ quốc

Là muốn lộc của đời chia đến mỗi người dân.

2/ Ném thừng – Chế Lan Viên

Bác ra thăm Ngọc Vừng

Mặc áo quần thủy thủ

Đầu đội mũ hải quân

Giải dài bay trong gió

Bể vỗ sóng muôn trùng

Chào người quen biết cũ

Đàn hải âu lượn vòng

Quanh chòm râu trắng xóa

Chủ tịch của một nước

Xa lâu về thăm “nhà”

Ra đi khá đột ngột

Biết lấy chi làm quà…

Dạy lũ cháu ném thừng

Chút nghề xưa của Bác

Liệu thử có quên chăng

Tự ngày xa sông nước

Thừng Bác ném ra xa

Lượn đường dây đẹp mắt

Và khi cuộn thừng về

Ôi vòng tay bao quát

Trời xanh xanh bao la

Bể bể ngời sóng bạc

Ngỡ cánh tay Bác vừa

Tóm gọn bầy đế quốc.

3/ Bác – Chế Lan Viên

Là chân lý, Bác chẳng nói nhiều hơn chân lý

Cả nước nghe khi, im lặng, Bác cười

Chẳng phải lật sách nào ra tìm hiểu Bác

Bác sống trong ta, Bác ở giữa đời

4/ Người đi tìm hình của nước

Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi

Cho tôi làm sóng dưới con tàu đưa tiễn Bác

Khi bờ bãi dần lui làng xóm khuất

Bốn phía nhìn không một bóng hàng tre

Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ

Sóng vỗ dưới thân tàu đâu phải sóng quê hương

Trời từ đây chẳng xanh màu xứ sở

Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương

Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp

Giấc mơ con đè nát cuộc đời con

Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp

Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn

Trăm cơn mơ không chống nổi một đêm dày

Ta lại mặc cho mưa tuôn và gió thổi

Lòng ta thành con rối

Cho cuộc đời giật dây

Quanh hồ Gươm không ai bàn chuyện vua Lê

Lòng ta đã thành rêu phong chuyện cũ

Hiểu sao hết những tấm lòng lãnh tụ

Tìm đường đi cho dân tộc theo đi

Hiểu sao hết “Người đi tìm hình của Nước”

Không phải hình một bài thơ đá tạc nên người

Một góc quê hương nửa đời quen thuộc

Hay một đấng vô hình sương khói xa xôi

Mà hình đất nước hoặc còn hoặc mất

Sắc vàng nghìn xưa, sắc đỏ tương lai

Thế đi đứng của toàn dân tộc

Một cách vin hoa cho hai mươi lăm triệu con người

Có nhớ chăng hỡi gió rét thành Ba Lê

Một viên gạch hồng, Bác chống lại cả một mùa băng giá

Và sương mù thành Luân Đôn, ngươi có nhớ

Giọt mồ hôi Người nhỏ giữa đêm khuya?

Đời bồi tàu lênh đênh theo sóng bể

Người đi hỏi khắp bóng cờ châu Mỹ, châu Phi

Những đất tự do, những trời nô lệ

Những con đường cách mạng đang tìm đi

Đêm mơ nước, ngày thấy hình của nước

Cây cỏ trong chiêm bao xanh sắc biếc quê nhà

Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vì Tổ quốc

Chẳng yên lòng khi ngắm một nhành hoa

Ngày mai dân ta sẽ sống sao đây?

Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?

Bao giờ dải Trường Sơn bừng giấc ngủ

Cánh tay thần Phù Đổng sẽ vươn mây?

Rồi cờ sẽ ra sao? Tiếng hát sẽ ra sao?

Nụ cười sẽ ra sao?

Ơi, độc lập!

Xanh biết mấy là trời xanh Tổ quốc

Khi tự do về chói ở trên đầu

Kìa mặt trời Nga bừng chói ở phương Đông

Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt

Người cay đắng đã chia phần hạnh phúc

Sao vàng bay theo liềm búa công nông

Luận cương đến Bác Hồ. Và Người đã khóc

Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lênin

Bốn bức tường im nghe Bác lật từng trang sách gấp

Tưởng bên ngoài, đất nước đợi mong tin

Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc

“Cơm áo là đây! Hạnh phúc đây rồi!”

Hình của Đảng lồng trong hình của Nước

Phút khóc đầu tiên là phút Bác Hồ cười

Bác thấy:

dân ta bưng bát cơm mồ hôi nước mắt

Ruộng theo trâu về lại với người cày

Mỏ thiếc, hầm than, rừng vàng, bể bạc

Không còn người bỏ xác bên đường ray

Giặc nước đuổi xong rồi. Trời xanh thành tiếng hát

Điện theo trăng vào phòng ngủ công nhân

Những kẻ quê mùa đã thành trí thức

Tăm tối cần lao nay hoá những anh hùng

Nước Việt Nam nghìn năm Đinh Lý Trần Lê

Thành nước Việt nhân dân trong mát suối

Mái rạ nghìn năm hồng thay sắc ngói

Những đời thường cũng có bóng hoa che

Ôi! Đường đến với Lênin là đường về Tổ quốc…

Tuyết Mat-xcơ-va sáng ấy lạnh trăm lần

Trong tuyết trắng như đọng nhiều nước mắt

Lênin mất rồi. Nhưng Bác chẳng dừng chân

Luận cương của Lênin theo Người về quê Việt

Biên giới còn xa. Nhưng Bác thấy đã đến rồi

Kìa, bóng Bác đang hôn lên hòn đất

Lắng nghe trong màu hồng, hình đất nước phôi thai

Đọc Người đi tìm hình của nước, man mát nỗi niềm của những người con xa xứ. Cảm nhận sâu sắc điều này qua chùm Thơ buồn xa quê đã được tổng hợp.

Những bài thơ của Trần Đăng Khoa viết về Bác Hồ

Trần Đăng Khoa cũng là một trong những nhà thơ lớn có nhiều tác phẩm về Bác Hồ. Ví dụ:

1/ Em gặp Bác Hồ

Có ai se sẽ ngồi xuống đầu giường

Đưa bàn tay mát như kem sữa

Xoa lên trán em đang dịu lửa

Vuốt lên mắt em đang bớt mờ

A, Bác Hồ!

Bác Hồ ta đó!

Bác mặc tấm áo kaki

Bàng bạc sương rừng Pắc Bó

Trán Bác có ngôi sao

Thảo nào

Bác đi đêm không lạc

Bác cười rung rung chòm râu

Mắt Bác sao mà thương thế

Tóc Bác thơm lừng gió bể

Thơm nắng đường xa

Bác cho em nhiều quà

Và khen dạo này em béo khỏe

Hơn ngày xưa nhiều

Cúc áo em bị đứt từ chiều

Đêm phanh ra, hở ngực

Bác đắp vào cho em

Rồi Bác ra rất êm

Bác đi!

Bác đi rồi!

Em bỗng oà lên khóc

Tỉnh dậy thấy ướt đầm mái tóc

Nhìn xem Bác có đâu đây

Chỉ thấy đầy trời đèn sáng, mưa bay

Người người lặng im đi viếng Bác

Bóng đèn rưng rưng nước mắt…

Đúng rồi

Bệnh viện em vừa truy điệu Bác chiều nay

Nhưng Bác chỉ yên nghỉ ban ngày

Chứ ban đêm là Bác rời linh cữu

Bác chào chú đứng gác

Rồi đi vòng quanh khắp trên thế giới

Để chăm sóc trẻ con

Nhất là đứa nào phải nằm trong bệnh viện…

2/ Hà Nội có Bác Hồ

Em chưa về Hà Nội

Nhưng đêm đêm nghe cơn gió mới

Về gò thiêng Đống Đa

Về chiếc cầu sắt bắc trên những mái nhà

Xe lửa và ô tô đi không gãy

Về nước hồ Gươm xanh như một mảnh trời

Ngọc Hoàng đánh rời xuống đấy!

Về ngôi nhà Bác ở giữa Ba Đình

Bóng Bác bên cây vú sữa

Tiếng Bác Hồ cười

Em nghe rất rõ…

Trưa nay đài bỗng đưa tin

Giặc Mỹ ném bom Hà Nội

Tiếng loa dội từ mái ngói

Từ bờ tre

Từ ao cá mè

Từ bờ vùng mới đắp

Tiếng loa dậy lên từ đất

Tiếng loa dội xuống từ trời

– Thằng giặc Mỹ ném bom Hà Nội rồi

Hà Nội có Bác Hồ đang ở…

Mẹ em nấu cơm giụi lửa

Bố em họ trâu giữa đường cày

Các cô, các thầy

Ngừng giảng bài giữa lớp…

Bạn Tĩnh, bạn Nho, bạn Lập

Bạn nào mắt cũng đỏ hoe

Bé Giang ngồi ở đầu hè

Cũng thôi đánh chuyền đánh, chắt.

Tiếng loa dậy lên từ đất

Tiếng loa dội xuống từ trời

– Thằng giặc Mỹ ném bom Hà Nội rồi

Hà Nội có Bác Hồ đang ở…

Tiếng trống gọi ngoài trụ sở

Chúng em đi

Lầm lì

Làng xóm quê em

Bỗng thành Hà Nội

Tiếng ho dội từ mái ngói

Từ bờ tre

Từ ao cá mè

– Đà đảo giặc Mỹ xâm lược!

– Đà đảo giặc Mỹ xâm lược!

Nhà sau ngõ trước

Người người kéo ra đồng

Tay cày tay súng

Viên đạn bỗng nhiên nóng bỏng

Trên đường I83

Xe xích đi qua

Rầm rập…

Mũ sắt lô nhô

Tên lửa lóa nắng trời…

– Các chú bộ đội ơi!

– Các chú bộ đội ơi!

Thằng giặc Mỹ nó ném bom Hà Nội rồi!

Hà Nội có Bác Hồ đang ở.

3/ Đất trời sáng lắm hôm nay

Bác ơi! Cháu đến đây rồi

Ba Đình phượng đỏ, một trời tiếng ve

Cháu nghe Hà Nội vào hè

Hồ Gươm nước biếc, bốn bề hoa tươi

Sang năm Bác tám mươi rồi

Bác ơi! Bác thấy trong người khỏe không?

Hàng ngày chúng cháu ước mong

Bác vui, Bác khỏe là lòng cháu vui

Bác lo nghĩ suốt một đời

Để cho chúng cháu vui chơi từng ngày

Đất trời sáng lắm hôm nay

Cháu nhìn mái ngói bóng cây bồi hồi

Bác ơi! Cháu đến đây rồi

Xanh trên nhà Bác vẫn trời mùa thu…

4/ Em gặp Bác Hồ

Có ai se sẽ ngồi xuống đầu giường

Đưa bàn tay mát như kem sữa

Xoa lên trán em đang dịu lửa

Vuốt lên mắt em đang bớt mờ

A, Bác Hồ!

Bác Hồ ta đó!

Bác mặc tấm áo ka ki

Bàng bạc sương rừng Pắc Bó

Trán Bác có ngôi sao

Thảo nào

Bác đi đêm không lạc

Bác cười rung rung chòm râu

Mắt Bác sao mà thương thế

Tóc Bác thơm lừng gió bể

Thơm nắng đường xa

Bác cho em nhiều quà

Và khen dạo này em béo khỏe

Hơn ngày xưa nhiều

Cúc áo em bị đứt từ chiều

Đêm phanh ra, hở ngực

Bác đắp vào cho em

Rồi Bác ra rất êm

Bác đi!

Bác đi rồi!

Em bỗng oà lên khóc

Tỉnh dậy thấy ướt đầm mái tóc

Nhìn xem Bác có đâu đây

Chỉ thấy đầy trời đèn sáng, mưa bay

Người người lặng im đi viếng Bác

Bóng đèn rưng rưng nước mắt…

Đúng rồi

Bệnh viện em vừa truy điệu Bác chiều nay

Nhưng Bác chỉ yên nghỉ ban ngày

Chứ ban đêm là Bác rời linh cữu

Bác chào chú đứng gác

Rồi đi vòng quanh khắp trên thế giới

Để chăm sóc trẻ con

Nhất là đứa nào phải nằm trong bệnh viện…

6+ bài thơ nói về Bác Hồ dài, ý nghĩa

Sau đây là thơ về Bác Hồ hay nhất sẽ được Website The POET magazine giới thiệu. Các tác phẩm để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc với câu từ mượt mà, ý nghĩa.

1/ Một con người chủ nghĩa Mác sinh ra – Hải Như

Xin Bác cứ tập bài quyền buổi sáng

Như mọi ngày trời mới rạng vầng đông

Và xem như không có cháu vào thǎm

Cháu xin phép dạo quanh vườn đây đó.

Ta sẽ đến thǎm ngôi nhà Bác ở

Thǎm vườn cây còn ấm mãi hơi Người

Thǎm bụi hoa nhài, nhớ Bác khôn nguôi

Hoa vườn Bác, Bác tự tay chǎm chút

Bác không nhắc, ta quên hoa râm bụt

Bởi trong ta, còn cỏ nội hoa hèn

Đời sẽ nghèo nếu trong bước đi lên

Ta quên hết sắc hương ta đã có

Hương dẫu thoảng cũng khiến đời giàu có

Biết ơn Người chủ nghĩa Mác sinh ra

Đẹp thế đó nâng niu từng cây cỏ…

Ta sẽ đứng dừng bên cây vú sữa

Cây của miền Nam được Bác Hồ trồng

Ngay sát đầu nhà, để có thể bên song

Người – hôm sớm, ngắm vun cây, tưởng nhớ…

Ta chẳng thấy Bác trồng hoa chậu nhỏ

Có lẽ vì không muốn bó vào khuôn

Hai chữ thiên đường ta hiểu đúng hơn

Đâu phải chỉ những lâu đài cao ngất

Mà trước hết là tự do, độc lập

Cho mỗi cuộc đời, cho cả cỏ hoa!

Một con người chủ nghĩa Mác sinh ra

Đẹp thế đó, ôi linh hồn của Đảng…

Xin Bác cứ tập bài quyền buổi sáng

Như mọi ngày trời mới rạng vầng đông.

Và xem như không có cháu vào thǎm

Cháu xin phép dạo quanh vườn đây đó…

Ta quen quá vì vẫn là lối ngõ

Của nghìn xưa, làng mạc cũ quê nhà

Chẳng có lâu đài lộng lẫy nguy nga

Ôi sau trước Bác Hồ ta không khác:

Đừng dệt nhé chuyện thần kỳ về Bác

Chữ thần kỳ Bác riêng tặng nhân dân

Đảng ta lập ra gian khổ muôn phần

Lập ra Đảng là một người giản dị

Người nguyện sống trọn cuộc đời chiến sĩ

Thǎm vườn Người, ta cứ nghĩ vườn ta!

Một con người chủ nghĩa Mác sinh ra

Đẹp thế đó, giữ nếp nhà thanh bạch…

Trong vườn rộng, đâu chỗ người tiếp khách?

Đâu hồ sen? đâu những khóm hoa hồng?

Xưa, người dân khi đến trước sân rồng

Lưng cúi gập vì thấy mình bé lại

Ta đi giữa vườn Người, lòng thư thái.

Đầu ngẩng cao, nghe dưới gót sỏi cười

Ồ vui sao, ta thấy lớn bên Người

Như thấy lớn cạnh vua Hùng dựng nước

Nhưng Người khác những vua Hùng thuở trước

Sống cuộc đời y hệt cuộc đời ta

Một con người chủ nghĩa Mác sinh ra

Đẹp thế đó, ôi linh hồn của Đảng…

Xin Bác cứ tập bài quyền buổi sáng

Như mọi ngày trời mới rạng vầng đông.

Và xem như không có cháu vào thǎm

Cháu xin phép dạo quanh vườn đây đó…

Ta muốn hỏi chim nào quanh trước ngõ

Phải chim xưa lánh nạn đến vườn Người

Chim nhớ Bác Hồ thờ thẫn – chim ơi

Lòng Người rộng hơn biển khơi, chưa hết…

Chim có thấy những canh khuya, ngừng viết

Trên chiếc ghế tre, im lặng Người ngồi

Đừng tưởng Bác Hồ chỉ có vui thôi

Có những lúc Bác Hồ buồn ghê gớm

Đấy là lúc: ta sai lầm to lớn

Quên mọi người, ta chỉ thấy mình ta!

Một con người chủ nghĩa Mác sinh ra

Đẹp thế đó, không dung mình sống nhỏ…

Ta sẽ đến thǎm ngôi nhà Bác ở

Để lòng ta tưởng niệm biết ơn Người

Bác đã cho ta, Bác đã cho đời

Lẽ sống của ngày mai trên trái đất

Lẽ sống đẹp: không coi mình cao nhất

Mong kiếp người, ai cũng cất đầu cao

Có thể con người chiếm lĩnh các vì sao

Nhưng lẽ sống đến vườn Người mới thấy:

Xin Bác cứ tập bài quyền buổi ấy

Như mọi ngày trời mới rạng vầng đông

Nghìn nǎm sau, những thế hệ xa xǎm

Đến vườn Bác, khoẻ tâm hồn Cộng sản…

Thấm trong Di chúc – Vũ Quần Phương

Suốt một đời Bác đã nghĩ về ta

Đến phút cuối tim Bác trào lên bút

Chữ xô dòng, lòng Bác buốt thương dân.

Ôi miền Nam không kịp nữa về thăm

Nỗi nhớ toả trên mọi nhà mọi ngõ,

Phút chia biệt Bác nói lời đoàn tụ

Câu dặn dò nghe ấm vị hàn huyên.

Bác đi rồi còn trao lại niềm tin

Con không khóc, nhưng cứ trào nước mắt

”… đến ngày đó, tôi sẽ đi khắp hai miền Nam Bắc”

Bác Hồ ơi! Ngày đó chẳng còn xa

Ai ngờ đâu, tháng 9 mồng 3…

Quá thương đời và lo nỗi dân đau,

Bác cố tránh nói những lời ly biệt

Mượn câu thơ để khuây lòng thương tiếc.

Ôi lòng Người đo sao hết mông mênh

Nghĩ việc gì Bác cũng nghĩ từ dân

Nói về Đảng cũng vì dân mà nói,

Nước còn giặc, dân còn khi lạnh đói

Bác đắng lòng trong mỗi miếng cơm ăn,

Thắng quân thù dẫu phải mấy mươi năm

Nhưng hạt thóc rụng giữa đồng Bác tiếc.

Nguồn biển lớn uống muôn đời không hết

Vẫn kính nhường từng hạt nước trong sông.

Bác Hồ ơi! Vị muối mặn con ăn

Đã kết đậm bao tình thương của Bác,

Manh áo ấm con mặc khi trở rét

Đã dệt vào trăm mối Bác lo toan.

Phút giã từ trong ánh mắt đăm đăm

Nỗi ưu ái lại trào lên lần chót:

Hãy giữ đức cho trong, giữ lòng cho khiết

Sống kiệm cần, tương kết tương thân…

Ôi giọng Người hiền như giọng cha ông

Cứ mộc mạc mà thấm vào mãi mãi,

Con nghe Bác hiểu thêm tầm thời đại

Sáng thêm lòng nhân ái Việt Nam ta.

Trọn một đời Bác chung thuỷ gần xa

Trăm ơn nghĩa luôn nặng đằm bên dạ.

Lời vĩnh biệt đã thành lời cảm tạ

Giọng khiêm nhường ôm bốn bể anh em.

Thế kỷ này đâu phải đã bình yên

Trái tim lớn nặng niềm đau mặt đất.

Tình bè bạn, phút ra đi, còn nhắc

Dao cắt lòng nhưng vẫn ngập yêu tin.

Lần đầu tiên Bác nói đến niềm riêng,

Cả nước khóc nghe những lời dặn cuối.

Ôi trời rộng và núi cao vời vợi

Sông biển nào sánh được Bác thương ta!

Bữa cơm ăn vẫn quen nhút quen cà,

Lúc nhắm mắt xin dâng đừng tang chế.

Ôi tim Bác sao mà mênh mông thế!

Gương trong ngần cho muôn thuở cùng soi.

Triệu lòng người cùng cất gọi: Bác ơi!

“Muôn vàn tình thương yêu” Bác gửi lại trong lời

Chúng con đọc nghẹn ngào thấm thía

Tay Bác yếu không còn đều nét chữ

Tim Bác đập vẫn đồng bào đồng chí

Giây cuối cùng Bác vẫn gánh lo toan.

Bác Hồ ơi xin Bác cứ yên tâm!

Lời Bác dặn chúng con xin nguyện ước.

Mỗi giọt lệ thấm xuống dòng Di chúc.

Một lời nguyền vang đến suốt mai sau.

2/ Đọc thơ Bác – Hoàng Trung Thông

Ngục tối, trái tim càng cháy lửa

Xích xiềng không khóa nổi lời ca

Trǎm sông nghìn núi chân không ngã

Yêu nước yêu người yêu cỏ hoa.

Đọc lời thơ Bác tâm hồn Bác

Một tấm gương trong chẳng bụi mờ

Bóng cây đại thụ trùm xanh mát

Cánh rộng chim bằng bay tự do.

Tự do! Gươm súng nào ngǎn được

Biển rộng sông dài ý chí cao

Thân ở trong tù, lòng ở Nước

Bay quanh hồn mộng ánh vàng sao.

Khi chim rừng ca rộn núi

Khi nhìn khóm chuối ánh trǎng soi

Lao lung vẫn giữ lòng thư thái

Nắm chắc trong tay cả cuộc đời.

Tôi đọc trǎm bài trǎm ý đẹp

Ánh đèn tỏa rạng mái đầu xanh

Vần thơ của Bác, vần thơ thép

Mà vẫn mênh mông bát ngát tình.

3/ Công ơn Đảng, Bác – Thành Tâm

Tôi ngồi viết tiếp vần thơ

Để ca ngợi Đảng,Bác Hồ quang vinh

Người đúng là vị cứu tinh

Đã đưa đất nước hồi sinh kịp thời

Toàn dân ghi nhớ suốt đời

Công lao to lớn mà Người làm nên

Từ trong nô lệ vùng lên

Giang sơn giành lấy chính quyền về tay

Việt Nam ơi nhớ mãi ngày

Ba đình cờ đỏ tung bay rợp trời

Đài cao Bác đọc từng lời

Tuyên ngôn độc lập ngàn đời tự do

Xây dựng cuộc sống ấm no

Việt Nam thống nhất tự do mạnh giàu

Từ đó trên khắp địa cầu

Việt Nam cường quốc năm châu sánh cùng

4/ Sinh nhật Bác Hồ – Đức Lượng

Tháng năm nhớ bác bác ơi

Công ơn giành lấy một trời tự do

Cho Việt Nam được ấm no

Non sông một mối hòa cùng chung vui

Tháng năm nhớ bác bùi ngùi

Ngày sinh nhật niềm vui đất trời

Quê hương trái ngọt muôn nơi

Ngàn hoa mãi nở bao lời hát ca

Như biển trời rộng bao la

Đậm đà muối mặn câu ca nhớ người

Tháng năm một sáng sáng ngời

Một ngôi sao sáng bầu trời Việt Nam

Nhớ người con cháu đảm đang

Dựng xây đất nước ngang hàng năm châu

Dù đi xa mãi ở đâu

Tháng năm lại nhớ BÁC HỒ CHÍ MINH

5/ Bác Hồ kính yêu – Phạm Minh

BÁC Hồ mãi vì dân vì nước

CÒN vững xây ước được yên bình

SỐNG hiền Đức độ quang minh

GIỮA lòng thế giới trọn mình sạch trong

LÒNG cao cả tựa dòng suối mát

DÂN nhớ ơn mãi hát quân hành

TẤM lòng đẹp tựa bức tranh

GƯƠNG người chiếu tỏa trường thành Bắc Nam

SÁNG lập những tọa đàm chiến thuật

MÃI kiên cường bất khuất vẻ vang

TINH thông lưu mãi sử vàng

THẦN dân Đại Việt luôn mang ơn người

VIỆT giờ đã sáng tươi nhờ Bác

Nam – Bắc – Trung hòa nhạc thêm gần

BÁC CÒN SỐNG GIỮA LÒNG DÂN

TẤM GƯƠNG SÁNG MÃI TINH THẦN VIỆT NAM.

6/ Nhớ ngày sinh nhật Bác Hồ – Trần Nhuận

Nhớ ngày sinh nhật Bác ơi

Chúng con ghi nhớ những lời Bác răn

Vượt qua muôn nỗi khó khăn

Dựng xây đất nước ngàn năm vững bền !

Việt Nam vững bước tiến lên

Cờ đỏ phấp phới dưới nền trời xanh

Đã qua năm tháng chiến tranh

Non sông một dải biển xanh nắng vàng !

Tiếng còi rộn rã ngân vang

Tàu anh chở những chuyến hàng vươn khơi

Việt Nam đất nước ta ơi !

Có Đảng có Bác đời đời ấm no !

Đất Nước Độc Lập Tự Do

Lời Bác năm ấy gửi cho Đồng Bào

Toàn dân như ngọn sóng trào

Quét sạch nô lệ lật nhào thực dân !

Việt Nam to đẹp trăm lần

Bác về cõi Phật vẫn gần chúng con

Dù cho sông cạn non mòn

Lời Bác răn dạy chúng con ghi lòng !

Một đời Bác sống sáng trong

Để dân được hưởng phước hồng Bác ơi !

5+ bài thơ về Hồ Chí Minh ngập tràn cảm xúc

Những tác phẩm thơ về Hồ Chí Minh sau đây khiến ai đọc cũng rưng rưng nước mắt khi nhớ về Người:

1/ Đêm Tháng Nǎm – Vǎn Thảo Nguyên

Cơm gạo mốc, mà tưởng cơm nếp mới

Rau “tàu bay” không muối cũng thành canh

Trà không có, vội đun nồi nước suối

Lá “cơm xôi” ta thay lá chè xanh.

Vui mở tiệc giữa đồi cao núi đỏ

Mừng Bác Hồ tuổi thọ sáu mươi

Đêm tháng Nǎm, trời rung rinh ngọn gió

Như lòng con rung tiếng hát yêu đời.

Con cứ ngỡ như được ngồi bên Bác

Giữa thủ đô yêu quý của nước non

Con cứ ngỡ như đang cầm tay Bác

Nhảy kết đoàn trong buổi tối liên hoan.

Giờ xuất kích giữa tiếng gà rừng gáy

Lưỡi lê soi lấp lánh vạn vì sao

Quà dâng Bác là đồn Tây bốc cháy

Đêm tháng Nǎm, ôi! Vĩ đại biết bao!

2/ Người đã thấy Mặt trời Tháng Mười – Sergei Aphonin

Những hàng tre hiện về trong giấc ngủ

Và bến cảng Sài Gòn, và hình bóng mẹ cha

Tim nhức nhối nỗi đớn đau ly biệt

Người nén lòng vượt lên mọi buồn đau

Trong ngục tối người làm thơ Nhật ký

Ánh Thái dương xuyên vượt cả màn đêm

Và rọi soi tận sâu thẳm tâm hồn

Gió quê hương vỗ về Người, an ủi

Trước Lăng Người bao vòng hoa tươi thắm

Của bạn bè khắp năm châu bốn biển

Trong tim ta hình ảnh của Bác Hồ

Và Di huấn của Người còn sống mãi

Ba Đình – Ngày tuyên ngôn độc lập

Lời Bác Hồ còn mãi ngân vang

Cả dân tộc Việt Nam như một

Cùng nguyện thề gìn giữ núi sông.

3/ Trăm năm nhớ một chuyến đò – Thanh Tịnh

Nhớ một tối giữa rừng Việt Bắc

Được xuống đò theo Bác sang ngang

Núi xe viền ánh trǎng vàng

Có đôi mắt sáng điểm màn trời sao.

Đó là Bác mà nào biết trước

Tưởng cụ già miền ngược sang sông

Dao rừng cài gọn bên hông

Gậy song cắp nách, túi vòng qua vai.

4/ Ngày giỗ bác – Nguyễn Đình Hợp

Năm mốt năm Bác Hồ đã đi xa

Cũng ngày này mưa sa giăng đầy phố

Ủ rũ lá cờ trên mầu vàng đỏ

Trắng khăn tang dòng nước mắt tuôn trào

Con không giám khóc nuốt tiếng nấc vào

Tim đau thắt chúng con sao chịu nổi

Mất mát này thực lớn lao quá đỗi

Không giám gào lên để ngon sợ giấc Bác nằm…

Quốc khánh hàng năm lễ đài có Bác

Vầng trán cao ấm áp tiếng của Người

Chúng con nghiêm trang ngắm Bác đang cười

Vạch đường lối cùng những lời khen ngợi…

Quảng trường hôm nay vắng bóng Bác rồi

Chúng con nghiêm trang đứng canh Bác ngủ

Hàng tre già chim vẫn về quần tụ

Líu lo râm ran để vui giấc Bác nồng

Hàng dừa quanh ao hằng năm vẫn trổ bông

Cá dưới ao vẫn tung tăng bơi lội

Vắng Bác rồi nhà sàn thêm chật chội

Khách viếng thăm nơi làm việc của Người…

Đất nước năm nay phát triển lắm rồi

Toàn vẹn non sông thu về một mối

Nhà máy công trường rộn ràng phơi phới…

Bác yên lòng ngủ ngon nhé Bác ơi!

5/ Mừng ngày giải phóng – Nguyễn Thj Lan

Ba mươi tháng tư một chín bảy lăm

Giải phóng đất nước thật rồi

Các anh các chị tôi nằm ở đâu

Ở chiến hào hay ở ao sâu

Hồn bay trong gió thoảng mùi hương thơm

Đời đời ghi nhớ công ơn

Anh Hùng liệt sỹ ghi vào sử danh

Cảm ơn các Chj các Anh

Công lao trời biển đi vào thơ ca

Khắp trời đất nước nở hoa

Vui ngày chiến thắng Bác xa ta rồi

VIỆT NAM đất nước rạng ngời

Cảm ơn Đảng, BÁC, BÁC HỒ CHÍ MINH

Lời kết

55 bài thơ về Bác Hồ được tổng hợp từ nhiều nguồn mang đến kho tàng thơ văn phong phú. Không chỉ những dịp đặc biệt, bất cứ khi nào những giai điệu được xướng lên cũng khiến những người con Việt Nam xúc động nghẹn ngào.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *